Thật là một ngày tuyệt vời để người cha chào đón con trai trở lại trên thiên đàng, sau khi chứng kiến cả đau khổ và cái chết của anh ta và sự phục sinh từ cõi chết. Cuộc trở về vinh quang của Chúa Con diễn ra vào ngày Lễ Thăng Thiên.
Chúa Cha sai Con Ngài đi truyền giáo
Chúa Cha đã sai Con của Ngài đi truyền giáo vào thế gian, ra khỏi tình yêu dành cho nhân loại, những người đã sa ngã vì không vâng lời Chúa và làm mọi chuyện trở nên hỗn loạn.
Chúa Giêsu đã đến trong xác thịt thế giới sa ngã và sống giữa một thế hệ phản nghịch không có đức tin, mù quáng về mặt thuộc linh và ưa thích tội lỗi và sự gian ác.

Các (tôn giáo) Các nhà lãnh đạo và trưởng lão của nhà Israel đã không nhìn thấy nơi Chúa Giêsu ánh vinh quang chói ngời của Thiên Chúa, và hình ảnh rõ ràng của Thiên Chúa, họ đã phục vụ ai.
Nhiều người trong số họ không coi Chúa Giêsu là Đấng Mê-si nhưng với tư cách là con trai của Belial.
Điều Chúa Giêsu coi là thánh, họ coi là không thánh thiện. Và những gì họ coi là thiêng liêng, Chúa Giêsu bị coi là bất thánh.
Điều Chúa Giêsu cho là tốt, họ coi cái ác, và những gì họ cho là tốt, Chúa Giêsu coi là ác.
Chưa hết, cả hai đều nói rằng họ biết Chúa và phục vụ Ngài, nhưng ai đã nói sự thật?
Những đau khổ và cái chết trên thập giá và sự hồi sinh từ cõi chết của Chúa Giêsu Kitô là yếu tố quyết định và cho thấy ai là người nói sự thật và ai thực sự được sai đi và bổ nhiệm (được xức dầu) bởi Chúa.
Thế gian khinh thường Chúa Giêsu, nhưng Chúa đã không
Thế gian khinh thường Chúa Giêsu và quý trọng Ngài, Chúa đánh đòn, và bị Thiên Chúa đau khổ và bỏ rơi. Nhưng Chúa Cha đã không bỏ rơi Người Con trung thành sẵn lòng của Ngài, Ai bị khinh thường, bị những người đứng đầu nhà Ngài từ chối và giết chết.
Tất cả thời gian đó, Chúa Cha ở với Chúa Giêsu và kết nối với Ngài, cho đến thời điểm Chúa Cha đặt tội lỗi và sự gian ác của thế gian lên Con Ngài, và làm cho Chúa Giêsu phạm tội và vì thế Ngài bị tách khỏi Cha Ngài trong một thời gian ngắn và bị đặt dưới các thiên thần và ở trong vương quốc của cái chết (đến. Thánh vịnh 8:5-9, Ê-sai 53:3-12, tiếng Do Thái 2:7-9).
Trong thời gian Ngài sống trên trần gian, Chúa Giêsu dành nhiều thời gian với Chúa Cha. Chúa Giêsu đã nói lời của Ngài, không phải lúc nào cũng dễ nghe và không phải lúc nào cũng được mọi người yêu thích, và đã làm công việc của Ngài, không phải lúc nào cũng được coi là tác phẩm của Chúa.
Nhưng bất chấp sự hoài nghi của mọi người, những cám dỗ trong xác thịt, và những lời chỉ trích, sức chống cự, sự khủng bố, và những đau khổ, Chúa Giêsu vẫn trung thành vâng phục thánh ý và lời Chúa Cha và hoàn thành công việc của Người, nhờ đó Ngài sẽ mang đến nhiều con trai (cả nam và nữ) đến vinh quang và thánh hóa họ và làm cho họ hoàn thiện và hòa giải họ với Chúa.
Chúa đã tạo ra Ngài thấp hơn các thiên thần một chút; Ngài đã đội mão triều thiên vinh hiển và tôn trọng cho Ngài, và đặt Ngài cai trị công việc tay Ngài làm: Chúa đã đặt muôn vật phục dưới chân Ngài. Vì trong đó Ngài đặt tất cả mọi người dưới sự phục tùng của Ngài, Ngài không để lại gì mà không được đặt dưới quyền Ngài. Nhưng bây giờ chúng ta chưa thấy mọi vật đều phục Ngài. Nhưng chúng ta thấy Chúa Giêsu, Đấng bị hạ thấp hơn các thiên thần một chút vì phải chịu đau khổ cho đến chết, đăng quang với vinh quang và danh dự; rằng nhờ ân sủng của Thiên Chúa, Ngài sẽ nếm cái chết cho mọi người. Vì nó đã trở thành Ngài, mọi thứ là dành cho ai, và tất cả mọi thứ là của ai, trong việc đưa nhiều con trai đến vinh quang, để làm cho Người chỉ huy sự cứu rỗi của họ trở nên hoàn hảo qua những đau khổ. Vì cả Đấng thánh hóa lẫn những người được thánh hóa đều là một
tiếng Do Thái 2:7-11
Thế gian chối bỏ Chúa Giêsu là Vua, nhưng Chúa đã không
Thế gian không coi việc làm của Ngài là công chính, nhưng Chúa đã làm và chấp nhận Sự hy sinh của anh ấy và máu.
Thế gian chối bỏ Chúa Giêsu là Vua, nhưng Cha đã không.
Thế gian chế nhạo Chúa Giê-su là Vua bằng cách đội mão gai trên đầu và khoác áo choàng tím cho Ngài. Nhưng Đức Chúa Cha đã tôn cao Con trung tín của Ngài khi Ngài trở về và đội cho Ngài sự vinh hiển và tôn trọng.
Sự trở về vinh quang của Con Chúa Giêsu Kitô
Chúa Cha đã trao cho Chúa Giêsu vương miện và vương trượng Nước của Người và đặt Chúa Giêsu, Con Ngài ở bên hữu Ngài ngự trên ngai và đặt Ngài lên trên mọi quyền cai trị, sức mạnh, có thể, và quyền thống trị và mọi tên được đặt tên (Ê-phê-sô 1:20-23, tiếng Do Thái 1-2).
Chúa Cha đặt Danh Ngài trên hết mọi danh, nhờ đó Chúa Giêsu đã giành được vị trí cao nhất, có để có được
Qua sự đau khổ và cái chết của Chúa Giêsu, Ngài đã và vẫn còn đưa nhiều con đến vinh quang và thánh hóa họ cho đến thời viên mãn.
‘Hãy là muối của trái đất’



